Prenez le temps de jouer, c'est le secret de l'éternelle jeunesse.
Prenez le temps de lire, c'est la source du savoir.
Prenez le temps d'aimer et d'être aimé, c'est une grâce de Dieu.
Prenez le temps de vous faire des amis, c'est la voie du bonheur.
THÂN TRỌNG SƠN
Le pays natal, c’est quoi, maman,
La maîtresse dit qu’il faut l’aimer
Le pays natal, c’est quoi, maman,
On y pense bienune fois parti au loin.
Le pays natal, c’est la grappe de caramboles sucrées
Que tu cueilles en grimpant l’arbre chaque jour
Le pays natal, c’est le chemin de l’école familier
Ombragé de papillons jaunes à ton retour.
Le pays natal, c’est le beau cerf-volant
Qu’à ton enfance tu fais voler au champ
Le pays natal, c’est la petite barque
Qui agite doucement l’eau du courant.
Le pays natal, c’est le petit pont de bambou
Que traverse maman voilée d’un chapeau
C’est le parfum des fleurs de la prairie
Qui embaume le sommeil des nuits d’été.
Le pays natal, c’est le jaune des fleurs de courge
C’est le mauve de la haie de baselles
C’est le rouge des rangées d’hibiscus
C’est le blanc pur des fleurs de lotus.
Le pays natal, on n’en a qu’un seul,
Comme on a chacun une seule mère
Le pays natal, si on n’y pense pas ...
Traduction de THÂN TRỌNG SƠN
( Pour PTAN )
BÀI HỌC ĐẦU CHO CON
Quê hương là gì hở mẹ Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều
Quê hương là chùm khế ngọt Cho con trèo hái mỗi ngày Quê hương là đường đi học Con về rợp bướm vàng bay
Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông
Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che Là hương hoa đồng cỏ nội Bay trong giấc ngủ đêm hè
Quê hương là vàng hoa bí Là hồng tím giậu mồng tơi Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi
Quê hương mỗi người chỉ một Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ...
ĐỖ TRUNG QUÂN
Ghi chú của người dịch :
Bài này theo thể thơ 6 chữ, mỗi khổ bốn câu. Khổ thơ cuối,sau câu “ Quê hương nếu ai không nhớ…” tác giả bỏ lửng. Bài thơ lúc đầu được làm đề tặng bé Quỳnh Anh (con của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, khi đó mới một tuổi), đăng lần đầu năm 1986 ở báo "Khăn quàng đỏ". Khi đăng bài này thì người biên tập (Việt Nga, con của nhà thơ Lê Giang) có bỏ một vài đoạn và thêm một câu "Sẽ không lớn nổi thành người" ở cuối cùng.
Trong tập thơ "Cỏ hoa cần gặp" (1991), tác giả đã đăng lại nguyên bản.
Nhạc sĩ Giáp Văn Thạch phổ nhạc theo bài đăng năm 1986 và đổi tên là Quê hương.