jeudi 25 septembre 2008

mercredi 24 septembre 2008

HÃY ÔM HÔN EM




Trong một khu phố ở thành phố Ánh sáng

Nơi luôn tối đen nơi chẳng có không khí bao giờ

Và đông cũng như hè lúc nào cũng như mùa đông

Nàng đang đứng nơi cầu thang

Chàng bên cạnh nàng và nàng bên cạnh chàng

Lúc này là ban đêm

Và nàng nói với chàng

Ở đây tối như mực

Không có chút khí trời

Đông cũng như hè lúc nào cũng là mùa đông

Mặt trời của Chúa nhân từ không chiếu tới chỗ chúng ta

Vì còn bận rộn quá nhiều ở những khu phố giàu có

Hãy siết chặt em trong vòng tay anh

Hãy ôm hôn em

Hãy ôm hôn em thật lâu

Hãy ôm hôn em

Để lát nữa sẽ là quá muộn

Đời chúng mình là giây phút này đây

Ở đây ta chết vì đủ thứ

Vì nóng vì lạnh

Chết cóng hay chết ngạt

Ta không có khí thở

Nếu anh thôi không ôm hôn em nữa

Chừng như em sẽ chết ngạt mất thôi

Anh mười lăm và em cũng mười lăm tuổi rồi

Cả hai ta vậy là tròn ba mươi

Tuổi ba mươi ta không còn là trẻ nhỏ

Ta đã có quyền lao động

Ta đã có quyền ôm hôn nhau

Để lát nữa sẽ là quá muộn

Đời chúng mình là giây phút này đây

Hãy ôm hôn em.




THÂN TRỌNG SƠN

Dịch từ tiếng Pháp




EMBRASSE-MOI



C ‘était dans un quartier de la ville Lumière

Où il fait toujours noir où il n'y a jamais d'air

Et l'hiver comme l’été c'est toujours l'hiver

Elle était dans l'escalier

Lui à côté d'elle elle à côté de lui

C'était la nuit

Et elle lui disait

Ici il fait noir

Il n'y a pas d'air

L'hiver comme l’été c'est toujours l'hiver

Le soleil du bon Dieu ne brill' pas de notr' côté

Il a bien trop à faire dans les riches quartiers

Serre- moi dans tes bras

Embrasse-moi

Embrasse-moi longtemps

Embrasse-moi

Plus tard il sera trop tard

Notre vie c'est maintenant

Ici on crève de tout

De chaud de froid

On gèle on étouffe

On n'a pas d'air

Si tu cessais de m'embrasser

Il m'semble que j'mourrais étouffée

T'as quinze ans j'ai quinze ans

A nous deux ça fait trente

A trente ans on n'est plus des enfants

On a bien le droit de travailler

On a bien celui de s'embrasser

Plus tard il sera trop tard

Notre vie c'est maintenant

Embrasse-moi.



JACQUES PRÉVERT

BARBARA


Barbara hỡi, em hãy nhớ

Cơn mưa dầm trên thành phố Brest ngày xưa

Em bước đi sũng ướt

dưới mưa

Cười tươi tắn hân hoan rạng rỡ

Barbara hỡi, em hãy nhớ

Hôm trên thành phố Brest mưa triền miên

Ta gặp em ngoài phố đường Xiêm

Em nở nụ cười rạng rỡ

Và ta cũng rạng rỡ nụ cười

Barbara hỡi, em hãy nhớ

Em với ta chưa từng gặp gỡ

Em với ta chẳng hề quen nhau

Em hãy nhớ

Ngày xưa ấy dẫu sao

Em hãy nhớ, đừng quên.




Có chàng trai trú trước cổng nhà

Réo gọi tên em

Barbara

Em chạy đến dưới làn mưa xối xả

Mình đẫm ướt vui tươi hớn hở

Và em ngã vào tay chàng

Chuyện này, Barbara hỡi, em hãy nhớ

Và đừng phiền lòng khi ta dịu dàng xưng gọi anh – em

Với người ta yêu, ta luôn nói tiếng ngọt mềm

Dẫu chỉ mới một lần gặp gỡ

Và ta thân thiết với mọi kẻ yêu nhau

Dẫu ta với họ đã quen biết gì đâu.




Barbara hỡi, hãy nhớ

Em đừng quên

Cơn mưa ngoan hiền hạnh phúc đó

Trên khuôn mặt em hân hoan

Trên thành phố bình an

Cơn mưa trên mặt biển

Trên xưởng tàu

Trên con tàu ven đảo Ouessant.




Hỡi Barbara

Cuộc chiến tranh xuẩn ngốc xiết bao

Còn em giờ đã ra sao

Dưới trận mưa lửa thép

Dưới trận mưa máu trào

Và người từng siết chặt em trong tay

Tha thiết ngày nào

Hiện sống còn đã mất hay biền biệt âm hao

Hỡi Barbara.



Brest hôm nay trời vẫn mưa triền miên trên phố

Như cơn mưa dầm thuở đó

Nhưng chẳng giống ngày xưa , nay sụp đổ cả rồi

Mưa bây giờ tang thương áo não

Đâu còn là cơn mưa giông bão

Mưa sắt thép máu đào

Mà chỉ là mây tự trời cao

Mây lụi tàn

Như những con chó mất dạng

Dưới làn nước trong thành phố Brest

Rồi giụi chết ở nơi xa

Xa, xa hẳn Brest

Thành phố chẳng còn lại chút dấu vết.




THÂN TRỌNG SƠN

Dịch từ tiếng Pháp




BARBARA

Rappelle-toi Barbara

Il pleuvait sans cesse sur Brest ce jour-là

Et tu marchais souriante

Épanouie ravie ruisselante

Sous la pluie

Rappelle –toi Barbara

Il pleuvait sans cesse sur Brest

Et je t’ai croisée rue de Siam

Tu souriais

Et moi je souriais de même

Rappelle –toi Barbara

Toi que je ne connaissais pas

Toi qui ne me connaissais pas

Rappelle-toi

Rappelle-toi quand même ce jour-là

N’oublie pas



Un homme sous un porche s’ abritait

Et il a crié ton nom

Barbara

Et tu as couru vers lui sous la pluie

Ruisselante ravie épanouie

Et tu t’es jetée dans ses bras

Rappelle-toi cela Barbara

Et ne m’en veux pas si je te tutoie

Je dis tu à tous ceux que j’aime

Même si je ne les ai vus qu’une seule fois

Je dis tu à tous ceux qui s’aiment

Même si je ne les connais pas.



Rappelle-toi Barbara

N’oublie pas

Cette pluie sage et heureuse

Sur ton visage heureux

Sur cette ville heureuse

Cette pluie sur la mer

Sur l’arsenal

Sur le bateau d’Ouessant



Oh Barbara

Quelle connerie la guerre

Qu’es-tu devenue maintenant

Sous cette pluie de fer

De feu d’acier de sang

Et celui qui te serrait dans ses bras

Amoureusement

Est-il mort disparu ou bien encore vivant

Oh Barbara



Il pleut sans cesse sur Brest

Comme il pleuvait avant

Mais ce n’est plus pareil et tout est abîmé

C’est cette pluie de deuil terrible et désolée

Ce n’est même plus l'orage

De fer d’acier de sang

Tout simplement des nuages

Qui crèvent comme des chiens

Des chiens qui disparaissent

Au fil de l’eau sur Brest

Et vont pourrir au loin

Au loin très loin de Brest

Dont il ne reste rien.




JACQUES PRÉVERT



lundi 22 septembre 2008

JALOUSIE




Ô ma petite amie, ma chérie,

Je veux que tes lèvres ne sourient

Qu’à moi seul, et que tes yeux ne me regardent

Qu’aux moments òu je suis loin d’ici.



Je veux que tu ne penses à personne,

Qu’à des fleurs aucun baiser tu ne donnes

N’étreins pas l’oreiller cette nuit quand tu dors,

Pas de bain ce soir : la plage pleine de monde alors !



Je veux que la fragrance de l’eau de parfum

Dont tu t’embaumes au loin ne se dégage

Et encore, qu’elle ne rende enivré aucun

Des passants, même de ton entourage.



Je veux que, les nuits froides de l’hiver,

Les rêves ne dérangent pas ton sommeil profond,

Sinon, je veux que tu ne rencontres guère

De jeune homme même si ce n’est qu’en songe !



Je veux aussi que ton souffle léger

N’humecte pas l’habit des inconnus

Que l’empreinte sur les routes de tes pieds

Personne n’ait le droit de marcher dessus.



Cela veut dire que je suis trop jaloux

Que je t’aime déjà d’un amour passionné

Cela veut dire que tu représentes tout

Tu es tout, à moi seul, maintenant et à jamais.



Traduction de THÂN TRỌNG SƠN

9/2008



Ghen-
Được tìm bởi Baamboo.com



GHEN



Cô nhân tình bé của tôi ơi

Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười

Những lúc có tôi và mắt chỉ

Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi.



Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai

Đừng hôn dù một cánh hoa tươi

Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ

Đừng tắm chiều nay : biển lắm người.




Tôi muốn mùi thơm của nước hoa

Mà cô thường xức chẳng bay xa,

Đừng làm ngây ngất người qua lại

Dẫu chỉ qua đường khách lại qua.



Tôi muốn những đêm đông giá lạnh

Chiêm bao đừng lẩn khuất bên cô

Bằng không tôi muốn cô đừng gặp

Một trẻ trai nào trong giấc mơ



Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ

Đừng làm ẩm áo khách chưa quen

Chân cô in vết trên đường bụi

Chẳng bước chân nào được dẫm lên



Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi!

Thế nghĩa là yêu quá mất rồi!

Và nghĩa là cô là tất cả...

Cô là tất cả của riêng tôi!



NGUYỄN BÍNH


vendredi 19 septembre 2008

BÀI LUẬN VĂN






Thời trẻ Napoléon rất gầy ốm

và từng là sĩ quan pháo binh

về sau ông trở thành hoàng đế

bụng bự ra và chiếm được nhiều giang sơn

đến ngày chết ông vẫn còn

cái bụng phệ

nhưng người lại nhỏ đi.




THÂN TRỌNG SƠN

Dịch từ tiếng Pháp




COMPOSITION FRANÇAISE





Tout jeune Napoléon était très maigre

et officier d’artillerie

plus tard il devint empereur

alors il prit du ventre et beaucoup de pays

et le jour où il mourut il avait encore

du ventre

mais il était devenu plus petit.



JACQUES PRÉVERT


QUẢNG TRƯỜNG CARROUSEL





Quảng trường Carrousel

chừng vào cuối một ngày đẹp trời mùa hạ

máu của một con ngựa

bị tai nạn và đứt dây cương

tuôn xối xả

trên mặt đường

Và con ngựa vẫn còn đó

đứng

bất động

trên ba chân

Và chân kia bị thương

bị thương và bị cắt gần đứt

dính lủng lẳng

Sát ngay bên cạnh

đang đứng

bất động

còn có người đánh xe

và còn cỗ xe cỗ xe cũng bất động

vô dụng như chiếc đồng hồ đã vỡ

Và con ngựa nín thinh

con ngựa không rên rỉ

con ngựa không hí

nó đứng đó

chờ đợi

và nó rất đẹp rất buồn rất chất phác

và rất biết điều

đến độ không sao cầm được nước mắt




Ôi

những khu vườn bỏ phí

những bể nước bị lãng quên

những đồng cỏ rực nắng

Ôi thương đau

vẻ huy hoàng và huyền bí của bất hạnh

máu và ánh sáng lờ mờ

vẻ đẹp bị rẻ rúng

Tình Huynh đệ.




THÂN TRỌNG SƠN

Dịch từ tiếng Pháp




PLACE DU CARROUSEL




Place du Carrousel

vers la fin d’un beau jour d’été

le sang d’un cheval

accidenté et dételé

ruisselait

sur le pavé

Et le cheval était là

debout

immobile

sur trois pieds

Et l’autre pied blessé

blessé et arraché

pendait

Tout à côté

debout

immobile

il y avait aussi le cocher

et puis la voiture elle aussi immobile

inutile comme une horloge cassée

Et le cheval se taisait

le cheval ne se plaignait pas

le cheval ne hennissait pas

il était là

il attendait

et il était si beau si triste si simple

et si raisonnable

qu’il n’était pas possible de retenir ses larmes.



Oh

jardins perdus

fontaines oubliées

prairies ensoleillées

oh douleur

splendeur et mystère de l’adversité

sang et lueurs

beauté frappée

Fraternité.



JACQUES PRÉVERT